Khoảng cách hàng không VN

Mình vẫn còn ám ảnh cái hình ảnh chuyến bay đi Thái với các kiều nữ VN xinh đẹp : tới giờ phục vụ bữa ăn cho khách, ăn bánh mì với gì gì đó mà không nhớ mà chỉ nhớ tới cái ổ bánh mì buns tròn, cô tiếp viên đưa cho mẹ mình 1 ổ, hơi thô bạo hay hơi quá tay không biết nhưng ổ bánh mì bay cái vèo xuống sàn, cô tiếp viên không một lời xin lỗi, và cũng không đưa lại ổ khác và thái độ có ý muốn nói : lượm lên mà ăn. Vâng tất nhiên là mẹ mình lên cơn thịnh nộ (^_^). Mình cũng tự hỏi : hay là cô này ở nhà không có bàn ăn chỉ thích ăn những thứ để ở thấp thấp hay sao nhỉ  ?????.

Một ngày vô tình lạc bước vào blog của một anh – tác giả bài này và cảm thấy suy nghĩ thật giống mình nhưng vì mình không đủ trình độ để diễn đạt những suy nghĩ của mình thành những lời bình luận vô cùng sắc bén  nhưng suy nghĩ thì hầu như tất cả ai đã từng bay với VN  thì hình như cùng chung một câu trả lời.

Vâng đây, nguyên xi bài biết : (với sự đồng ý của chủ nhân )

Hãng hàng không quốc gia Việt Nam, nơi sở hữu những khoảng cách kỳ diệu, quãng hở giữa hai khái niệm vừa đủ rộng để len vào một tiếng thở dài.

Khoảng cách giữa giá tiền với chất lượng và thái độ phục vụ của món ăn tại sân bay dễ gây một sự ngỡ ngàng thú vị của người ăn lần đầu.

Khoảng cách giữa sắc đẹp ngoại hình và thái độ cư xử với hành khách của các bạn trẻ mặc đồng phục xanh blue và đỏ mận, đủ làm đề tài tiến sĩ cấp quốc gia cho những ai muốn tìm hiểu sự bí ẩn của tạo hóa.

Khoảng cách giữa nụ cười giành cho khách tây và cái chau mày dành cho khách ta, vừa đủ để các nhà nhân trắc học, nhân chủng học, dinh dưỡng học tìm hiểu trọn đời.

Khoảng cách giữa các chuyến bay cất cánh đúng giờ và trễ giờ luôn bí ẩn như bồ đề Langlands, khi mà loa thông báo đơn giản “vì lý do máy bay đến muộn, nên giờ dự định cất cánh sẽ là…” và trong thời gian chờ đợi, laptop của ai hết pin thì tự động chạy ra phía sau TV SamSung tìm phích cắm, vì phần còn lại của sảnh chờ mênh mông dự kiến sẽ có hệ thống phích cắm không dây.

Khoảng cách giữa tiếng Việt bản địa, tiếng Anh bản xứ và tiếng Anh trong các hướng dẫn trước và sau khi cất cánh, đủ để các nhà ngôn ngữ học và ký tượng học ngất ngây con gà tây, người Việt không hiểu, người Tây cũng không hiểu nốt, dường như các tiếp viên và cơ trưởng nói cho nhau nghe.

Khoảng cách giữa hướng dẫn và chỉ dẫn của các tiếp viên nữ khi tàu bay chuẩn bị hạ cánh /cất cánh thật là thoáng đãng, thay vì nói, các cô chỉ việc đưa tay ra, hất lên có nghĩa là kéo màn che cửa sổ, úp tay có nghĩa là gấp bàn ăn phía trước, vẫy tay có  nghĩa là dựng thẳng lưng ghế. Điều tuyệt vời là tất cả quốc tịch màu da tuổi tác đều răm rắp làm theo, cấm cãi, các cô sáng tạo một loại ngôn ngữ cực kỳ uy nghi và hoàn chỉnh.

Khoảng cách giữa trang điểm và nụ cười của các tiếp viên cực kỳ tinh tế, phải trải qua vài trăm giờ bay mới chiêm nghiệm được chân lý sơ khai “đã trang điểm đẹp rồi thì đếch cần cười, chỉ có bọn điên mới cười sau khi trang điểm”. Những mẫu nghi thiên hạ đang chịu một tải trọng cực lớn về cao độ nhiệt độ ẩm độ, kể cả hàng hóa đi buôn trong xách tay, nên nghiêm trang là điều tất yếu.

Khoảng cách giữa hình chụp quảng cáo và thực tế hiện hữu, vừa đủ để khách hàng khám lại thị lực hoặc kiểm tra sự tỉnh táo trí não, nếu cả hai đều ổn, có lẽ photoshop đã có version đặc biệt cho hàng không VN.

Nguồn đây ạ. Xin cám ơn tác giả.

14 bình luận về “Khoảng cách hàng không VN

Add yours

  1. Đọc xong bài này hết nghẹn chị nhỉ? từ trước đến nay cứ nghẹn họng mà không giỏi nói nên cục nghẹn cứ mãi ở trong họng, hôm nay đọc bài này được giải tỏa. Hoan hô tác giả, hoan hô mẹ Mai đã tìm ra được bài này cho bà con đọc heeeeeee

    1. Chị cứ nghĩ tới cái bánh mì lăn long lóc dưới sàn cùng với khuôn mặt trơ ra của cô tiếp viên là bực mình nên thấy bài này là rất thích em à. Chị cám ơn tác giả 2 lần đấy (^_^)

  2. Chuyện dài nhiều nhiều nhiều tập đó chị. Em nghĩ chưa có nghề nào “sống chung với lũ” với tiếp viên hàng không như nghề HDVDL mà em từng làm. Nhiều chuyện tức muốn ói máu luôn, mà nói cũng chẳng được, chửi thì mỏi miệng cho nên thôi, cứ ca câu “sống chung với lũ” hoài vậy…ak..ak… 😦

    1. Chị gặp mấy cái vụ này mới có 2-3 lần gì đó mà đã thấy HKVN chả ra gì, cứ đi các hãng khác thì thấy tiếp viên của người ta niềm nở, lịch sự mặc dù có nhiều cô không đẹp gì – đúng là cái nết đánh chết cái đẹp. Nhưng nói thẳng ra : các nàng này cũng dựa vào gốc của mình nên nghĩ : làm thế thì ai dám làm gì mình – nó mới ra thế đấy (^_^).

  3. ối, trí ní…trí ní=)) chồng em mỗi khi đi VNA, báo vợ anh bay chuyến này..này…6:30 ra đón anh nhé. Còn vợ thì 6:30 mới ngồi vào ăn cơm, thư thả thay đồ, thư thả dắt xe….nói chung là ra tới e pọt vẫn phải đợi chồng độ 30 phút nữa mới thấy..híc…

  4. He.he… chị chưa nghe cựu tiếp viên “không tặc” HTT tự gọi VNairline là delay airline sorry airline à. Gọi từ khi vẫn còn bay nhé, chứ ko phải nàng quit để sang Pháp học rồi mới nói thế đâu. Em đi JP airline nhưng vì họ lại liên kết với VN airline nên trên chuyến bay vẫn có song song tiếp viên của hai hãng, hoặc mua vé JP airline nhưng máy bay của VN airline. Một ví dụ nhỏ thế này: nhờ cô tiếp viên rót nước nóng vào chai để pha sữa cho TT, nhờ rót 100ml, cô VN chỉ rót 60-80ml còn cô JP rót đúng 100ml. =))

    1. Nếu mà so sánh giữa tiếp viên của VNA với các hãng nước ngoài khác thì khập khiễng quá. Chị đi của Thái, Sing, China, Malaysia… mà thấy sao họ tử tế quá, dễ thương quá mặc dù nhiều cô đáng tuổi chị của chị đấy. Mà VN còn nghèo nên các cô phải tiết kiệm cho đất nước nên chỉ rót 60-80ml mà (^_^)

  5. Em vẫn nhớ cái thời còn làm công việc liên quan đến đặt vé máy bay cho khách nên đụng VNA hoài. Cứ delay hay cancel nên mình cứ chít cứng vì khách complain. Mà lỗi thì là của VNA nhưng mình cứ nghe khách chửi hoài. VNA cứ nói là thay đổi, cải tiến, đào tạo nhân viên chuyên nghiệp nhưng khi đi rồi mới thấy “chuyên nghiệp” nhưng ở mức nào của “chuyên nghiệp”?

    1. Em ơi, chị mới vừa về sáng sớm nay: theo dự kiến 21g bay thì 24g mới bay – ra Nội bài thì 2g sáng nhưng không hề có 1 lời sorry nào hết. Cứ mắc cười: mình vừa nói nó trên blog mình thì hôm nay nó chơi mình sát ván luôn đây (^_^)

Gửi phản hồi cho hoangmaiv Hủy trả lời

Tạo một blog trên WordPress.com

Lên ↑